Trang

Thứ Hai, ngày 28 tháng 7 năm 2014

Nhân tháng Vu lan

Bạn tôi mới qua đời, chưa được một tháng.
Đến mùa Vu lan, nhớ bạn, thương cho một kiếp người, đến và đi nhẹ nhàng như chưa từng hiện hữu.
Thơ cho anh đây:

Gần tuổi bốn mươi mới dám nhờ giặt áo
Cố tình quên xem em nhớ ai
Anh phận nghèo lại kém tài trai
Bên giếng nước cố trổ tài đánh tiếng
Ông Trời thương và em nghĩ đến
Con thuyền anh có bến đậu rồi
Dẫu suốt đời vẫn cứ nổi trôi
Chỉ một bến đậu thôi là anh mãn nguyện
Anh ra đi sông về với biển
Hoà vởi biển mặn mòi chút nước phù sa
Bài hát dừng rồi vẫn đọng những lời ca
Như rừng cây vẫn muôn đời thay lá
Chuyện tử sinh muôn đời chẳng lại
Anh đi xa là để đến gần
Với các thiên thần từ nơi cao nhất
Thanh thản nhất cũng là tinh khiết nhất
Để nhìn lại mình nhìn lại nhân sinh

Anh đã rong chơi trong cuộc đời này
Rồi nằm xuống...
Bạn bè còn đây...
Người tình còn đây...
Các con còn đây...
Anh bỗng thấy
Bóng các thiên thần
Đón mình
               cuối trời...
                              thênh thang...

Tôi tìm đến bài hát của Trịnh Công Sơn do Khánh Ly hát" Hát cho một người vừa nằm xuống".
Gửi cho anh bài hát này, bản ghi ta này...mong sao khi mình nằm xuống như anh...đựơc như anh.
( tưởng nhớ Anh Trình- THIKECO)



Một nửa chiếc Singum

Nửa chiếc kẹo Singum/Xa phần ba thế kỷ/Vẫn ngọt thơm vậy nhỉ?/Có vô tình thời gian?

Dạo ấy, cách đây đến gần bốn chục năm ( những năm 70 của thế kỷ trước), kẹo cao-su còn hiếm lắm.
Chúng tôi chẳng biết đến hình hài, huống chi đến mùi vị của nó là gì.Vậy mà tôi đã được nàng chia cho nửa cái, loại dài đấy.Lý do: nàng chỉ có 1 chiếc thôi do ông anh đi nước ngoài về cho( chắc ở nhà nàng mỗi người cũng chỉ được một chiếc).Chúng tôi hẹn nhau lên gác thượng ký túc xá. và tôi được chia kẹo như thế.Khi ấy, một cảm giác lạ lùng lan khắp thân thể tôi bởi vị bạc hà cay cay dịu mà lại ngọt ngọt lạnh. Cái chất singum mà dạo ấy chúng tôi chỉ coi là cao-su thôi lại dai dai dẻo..Chỉ có điều : tôi chỉ biết nhai kẹo mà thôi.
Nàng đã yêu tôi mà tôi không biết.Sau này nghĩ lại tôi đã viết: "....lời nhận lỗi muộn màng" là vì vậy.Mấy câu thơ bột phát trên là trong dịp có người cho hẳn một gói.
Mỗi lần nhìn thấy loại kẹo "trẻ con" đó, lại thấy mình chẳng thể già hơn, mãi mãi..
Chúng tôi đã có những kỷ niệm như vậy về nhau suốt mấy chục năm qua, nay nhớ lại vẫn thấy thật tuyệt vời.Người ấy giờ đã là bà ngoại của 3 đứa cháu rồi.Tôi cũng là ông nội của hai đứa đích tôn, nhưng vẫn điện thoại cho nhau, vẫn như ngày xưa ấy, những lúc thật buồn cũng như lúc thật vui.
Chúng tôi là người hoài cổ khi đã già hay chưa già hẳn đi chăng nữa, song như một người bạn mới đây đọc trên Blog có phương châm là: Để nhâm nhi và để cho con. Tôi thấy cũng tuyệt đấy chứ!

Viết Cho Con

Con yêu,
Một trong những ngày ngày quan trọng của đời mỗi người sắp đến với các con: Ngày kết hôn.
Với các con, đó là lẽ thường tình của tạo hoá: đơn giản vậy thôi.
Những lo toan, bận rộn cho ngày cưới; Những vui sướng, giận hờn của cặp uyên ương sắp chung tổ ấm...đã chiếm hết 24 giờ của mỗi ngày rồi.
Nhìn các con bận rộn, đùa vui và lo lắng...lòng các bậc sinh thành cũng vui mừng và hy vọng biết bao!
Hai mươi tám ( 28)năm trước đây, bố và mẹ cũng gần như vậy, dù ít lo toan hơn vì cảnh nghèo chẳng thể lo gì hơn, cũng lại trẻ hơn các con bây giờ.Cha mẹ hai bên lo cho hết dẫu giản dị do thời đó đời sống thật thanh bần, chẳng chút xa hoa nhưng thiêng liêng thật sự.
Gần 1/3 thế kỷ đã qua đi, các con nay đã trưởng thành, đã tìm được ý trung nhân để đồng lòng xây tổ ấm.
Người ta nói rằng:Những đứa con là cuộc sống tiếp theo của đời người.
Điều đó gần đây bố mới hiểu hết ý nghĩa và đến giờ bố thấy rằng các bậc sinh thành thời nào cũng thế, đều có một ước nguyện chung như vậy, chẳng kể kẻ tầm thường hay đấng trượng phu, nhà lãnh đạo hay người lao động, bậc vương giả hay kẻ bần cùng...
Nay đã làm cha, lại là cha của người đàn ông đang sắp làm chồng, tình cảm ấy làm cho người viết lời này đêm nay không sao ngủ được.
Những xúc cảm của gần ba mươi lăm trước dù đã một mai nhưng cũng còn nét rõ.
Những ước mong thầm nguyện trong lòng, lúc dồn, lúc đẩy khiến dạ chẳng yên.
Những lo lắng cho các con khi thành tổ ấm về chung một nhà...
Những bận rộn cho ngày vui sắp tới và cả những phiền muộn thường tình...
Cầm bút viết cho các con những dòng này, để khi nào không còn thú viết nữa sẽ đọc lại làm vui.
Ai mà biết được khi nào mình không còn nghĩ được, chẳng còn viết được và liệu có còn nhớ rằng những lời này chính mình đã viết hay không!
Nhưng thật yên tâm vì các con sẽ là cuộc đời cha nối tiếp: những dòng này sẽ có người đọc, có người nhớ đến và rất có thể có người viết tiếp nữa.
Những tâm sự này chẳng chia sẻ cùng ai, chỉ viết lại mong ai cùng chia sẻ!
Như nét vẽ: ai khiến mình cầm cọ, vạch nên hoa nên gấm ai hay?
Chỉ tâm hồn đồng điệu mê  say, mới rung lên những lời đồng cảm.
Mới biết, những người làm cha mẹ thường phải hy sinh mà chẳng hề oán thán.
Người làm con hiếm kẻ kém vô tình.
Con ạ,Ai rồi cũng sẽ trở nên cha mẹ, nhưng làm con mới khó làm sao!Một chồi non mơn mởn, nhựa sống lấp lánh ra đến tận thân cành, mỗi ngày mỗi lớn, đón ánh dương buổi sớm mai như một lẽ tự nhiên, nào có hiểu chất đất mùn cây đang cắm rễ, đã bao đời cây lá mục tạo nên!Cuộc sống mới luôn bắt đầu từ cái cũ:có cái cũ tiềm ẩn sự hồi sinh, lại có cái cũ báo trước điều tàn lụi. Con người cũng vậy.Có câu: Giỏ nhà ai, quai nhà nấy. Lại có câu: Ở bầu thì tròn, ở ống thì dài.                       Con đã sống với bố mẹ gần ba mươi năm- gần một phần ba thể kỷ của phần đầu đời người, thật ý nghĩa và quan trọng.Sắp tới đây, con sẽ có cuộc sống riêng và sẽ lại có  một phần ba thế kỷ để làm những diều quan trọng và ý nghĩa như thế.                                                  Sẽ có những chồi non để gây nên một vạt rừng và cũng có thể khác đi không phải thế: quan trọng và ý nghĩa chỉ là chỗ ấy thôi!

Bố rất yêu con vì con đã biết yêu quý và đem về chiếc giỏ, chiếc nơm và cái mõ trâu, dù chỉ là để trang trí.
Những thứ vật dụng quê mùa ấy rẻ tiền, giản dị mà thật vô giá song chẳng thể hạ mình.
Giữa chốn bon chen và đầy rẫy sự phức tạp này, những nét đồng quê ấy đem lại sự yên tĩnh trong tâm hồn và thân tình trong lẽ sống.
Ai có thể nhìn thấy chiếc giỏ, chiếc nơm tre kia mà nỡ làm tiền người khốn khó!
Nghe tiếng mõ trâu đâu đây ai nỡ quát giận kẻ túng quẫn bần hàn!
Đó là điều ý nghĩa và quan trọng.
Sẽ là hơn thế nữa vì sắp tới không chỉ mình con mà làm nên chuyện được.Các con sẽ là hai trang của một tờ giấy, nên chẳng thể nào một trang mà làm nên tờ cho được.
Vậy những điều quan trọng và ý nghĩa kia liệu có mười phân vẹn mười cho đến vài chục năm sau?
Nói rằng: Đi tìm một nửa của mình thật dễ.Thực sự đi tìm cũng chưa khó lắm.Phải cùng thấy đau khi trầy xước, cùng thấy vui khi hoan hỷ và cùng nói một lời khi bàn chuyện, đấy mới là quan trọng và ý nghĩa lớn hơn.
Mẹ và bố đã làm điều quan trọng và ý nghĩa đó gần cả ba mươi năm qua, nay cũng chưa dừng cho dù sắp có các con kế nhiệm.
Đơn giản thôi, vì lẽ sống của chúng ta là vậy.Cơn ăn, áo mặc cũng chỉ là để kiếm sống và làm tốt điều đó mà thôi.
Gia sản ư? Thật là phù phiếm!
Tấm lòng ư? Đấy mới là tất cả!
Các con ư?
Ta lại được sống với Đời!

Trung thu sắp tới


Còn một tháng nữa là tới Trung thu.Hôm nay là Rằm tháng bảy, mùa Vu lan,lễ xá tội vong nhân.
Có một người bạn viết về những gói bánh Trung thu: người mang đi biếu, không gặp người nhận , mang về chưa biết làm sao; có cô em, cứ sau Trung thu mới đi mua bánh về cho mẹ; có bà mẹ già, gói bánh người con trai mang biếu cứ để dành cho con gái và đứa cháu nghèo hơn...và có cả những đứa trẻ ăn bánh kẹo không hết, chả cho ai, gọi trẻ con đến tung lên cho chúng tranh nhau cướp , lấy thế làm vui...
Trăng Trung thu vẫn sáng, trời trung thu vẫn trong, dù mới cách đây mấy hôm, người ta có nói rằng: Trăng đang nhỏ đi do có vài vết nứt chi đó, nhưng còn lâu mới trông thấy Trăng nhỏ đi, chỉ là đo đạc bằng kình thiên văn chi chi đó .
Tôi viết rằng:
Em mong một trung thu/ không ánh đèn chói sáng/Một miền quê yên lắng/Với dòng sông ngập trăng
Em mong một Trung thu/Chỉ có em với biển/Sóng nhấp nhô gửi đến/Những sợi vàng ánh trăng
Em mong một Trung thu/Bên tai em gió thổi/Tiếng thì thầm mời gọi/Chị Hằng...sao Cuội ơi!
Em mong một Trung thu/chẳng cần nói một lời/Trăng tròn luôn luôn thiếu/Khuyết là điều chớ quên.

Mùa Vu Lan
 Có một mùa Vu lan, hôm ấy đúng Rằm tháng bảy.Gia đình đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ để chờ tôi về thắp hương các cụ.Lòng mình cũng đinh ninh thế, vậy mà gần chiều lại có việc đột xuất , các sếp cơ quan đi vi hành đột xuất nên không sao về sớm được.Bụng như lửa đốt, dạ chẳng hề yên, đành phải phone về cho bà xã và các con ở nhà cử hành trước thay mình kẻo  trễ quá thì thật bất tiện.
Chuyện tưởng vậy là xong, tối khuya mới về tới, cúng thì xong rồi chỉ xin phép hạ lễ xuống để gia đình cùng ngự thôi.
Vậy mà, quá canh hai, tôi bỗng mơ thấy các cụ về cả, một cụ đứng ngoài cổng lớn tiếng: Chúng nó đi đâu cả rồi, chẳng ai mở cửa cho tao à?Cha tôi, mẹ tôi và cả cô tôi nữa, toàn những người tôi thường xuyên nghĩ tới, thờ phượng, tiếc thương...đêm nay các cụ về tất.
Giật mình tỉnh giấc: Thôi đúng rồi, có lẽ tại tôi không đích thân khấn mời các cụ về ngày Rằm này chăng?Tôi vội vã trở dậy , áo quần chỉnh tề, thay nước, đốt trầm khấn lại , xin các cụ bỏ quá cho lỗi bất khả kháng chiều tôí nay về trễ, chỉ để vợ con mà không phải đích thân mình mời các cụ.
Chuyện chỉ vậy thôi, mà tôi nghĩ mãi: có thế giới bên kia thật chăng?Hay tại mình quá áy náy mà nên chuyện?
Năm nay, tôi không dám sai hẹn nữa, đích thân lau dọn ban thờ, đồ lễ.Áo quần chỉnh tề, thắp trầm hương với tất cả lòng thành kính mời các cụ về cùng cháu con cúng Rằm " xá tội vong nhân".
Mùa Vu lan năm nay tôi hoàn toàn thanh thản: hương đốt lên cứ cong veo, mọi chuyện êm đềm, không thấy các cụ về quở trách nữa.Mới biết: Tâm linh chẳng ai kể xiết, chỉ mình mình biết mà thôi.
Nhớ lại mấy câu thơ ngày Mẹ mới qua đời:
Mẹ ơi đã trắng một đêm
Lại một đêm nữa lệ đầm mắt con
Mẹ đâu đây vẫn như còn
Ngồi bên hiên cửa trông con đi, về
Mái đầu bạc , dáng đồng quê
Vẫn là Mẹ đấy chẳng hề khác xưa
Đất trời khi nắng khi mưa
Chúng con vẫn thấy Mẹ chưa vắng nhà...



Con sông Cái và Sài Gòn gặp lạnh

Con sông Cái đã Hồng trở lại

Hà Nội có cầu Long Biên/Vừa dài, vừa rộng bắc qua sông Hồng....

Từ thủa thò lò mũi, chúng tôi đã thuộc nằm lòng câu thơ đó trong bài học vỡ lòng.Những ước mơ được về Hà Nội, đi qua cây cầu vừa dài vừa rộng đó, lại được qua một con sông được đặt tên qua màu nước mình đang chuyên chở ngày đêm ấy cứ như được lên thiên đàng vậy.
Sông Hồng, có tên là con sông Cái ( người Mẹ), còn gọi là dòng Nhị Hà nữa, bắt nguồn tự Vân Nam Trung quốc.Qua bao đường đất, đến Việt Nam đã thành con sông mang đậm màu phù sa, làm đỏ da thắm thịt đồng bằng miền Bắc Việt.Đồng Bằng sông Hồng là từ đó.Cũng từ đây, người Việt đã chọn Hà Nội là thủ đô với ngàn năm văn hiến và thanh lịch Tràng An, Hà Thành.Con sông đã chảy qua Hà Nội, đem lại vị thơm ngon của Bia Hà Nội mà không đâu hơn được thế, bởi nước dòng sông này, bởi dòng sông đã tạo nên hương vị đó từ nguồn nước hàng ngàn năm có được.
Ví dụ nhỏ như vậy thôi để thấy rằng: Hà Nội thật nhiều sông, nhưng Sông Hồng là duy nhất để Hà Nội đẹp như hôm nay, phì nhiêu màu mỡ thế này...
Vậy mà mấy năm gần đây, nước sông Hồng cứ trong veo, kể cả vào mùa lũ?!Đi qua sông hàng ngày, cứ như thấy một người đang trong kỳ ốm cữ: lờ đờ nước chảy, leo lẻo trong đến thắt cả lòng, chưa kể răc cứ lững lờ như chẳng muốn trôi đi, cứ muốn nán lại cùng vài bè rau muống của mấy con thuyền lá tre teo tẻo cắm sào trông suốt tận đáy sông...
Đâu rồi mùa nước lũ, nhín sông cuồn cuộn chảy như một thân thể cường tráng vồng lên những bắp thịt tráng kiện, đỏ au, mạnh mẽ không gì cưỡng lại: cả tình yêu và nỗi nhớ nhung?
Đâu rối tiếng nước bị chân cầu xé ra như tiếng thác âm thầm từ xa vọng lại, âm âm, u u gợi nhớ những gì từ thuở hồng hoang?
Đâu rồi những con thuyền, những đoàn sà lan ngược lũ đi về miền ngược, đầy ắp hàng hoá và cả những mối tình từ những con thuyền buộc nối theo?
Mùa lũ không có nước về trông sông buồn lắm.
Mùa lũ quen rồi mầu đỏ phù sa, nay leo lẻo nhìn sông như người ốm.
Sáng nay qua cầu thấy sông nước đỏ, mừng như gặp lại người thân mới hồi sinh trở lại.
Một thân thể chưa cuồn cuộn như xưa, nhưng sắc hồng đã có
Cả tình yêu chưa trọn vẹn ngày nào, song tình nghĩa há phai.
Sài Gòn gặp lạnh
Người Miền Bắc sống ở Sài Gòn hay miền Nam nói chung, đến dịp này thường nhớ về mùa Đông xứ Bắc." Nỗi nhớ mùa Đông" bởi vậy mới sống cùng bao đời người với muôn niềm khắc khoải.
Vậy mà năm nay, trời như chiều lòng người, chuyển một chút gió lạnh vào Nam làm nhiều người bớt nhớ quê hương, lại nhiều người thấy mình như đang ra Bắc,xuýt xoa, run rẩy. Một chút thôi mà thay đổi tình người.
Tôi có bạn vừa viết về gánh ốc Len, lại có người bình phẩm rằng nước chấm ốc ngoài Hà Nội cay xuýt xoa hơn ở Sài Gòn, vì ngoài đó rét hơn.Nay rét đã vào tới trong miền nóng ấy, đã có vị nước chấm cay cay vị gừng, cay cay vị ớt, chua của dấm thanh, ngọt của vị đường, dậy mùi của lá chanh chưa?
Cái rét mùa Đông miền Bắc, khiến nhiều người Nam Bộ nổi da gà đến hàng tuần và mẩn ngứa.Vậy mà thiếu nó lại làm người ta nhớ đến khôn nguôi, cứ mong mùa này sớm về để nghe đâu đây mùi ngô nướng, vị nước chấm ốc ven đường, vị thơm ngào ngạt của nồi mía hấp...Những thứ đó, nơi mùa nóng quanh năm chẳng mấy hấp đẫn, nhưng ở miền có gió mùa, mưa phùn bay nhưng không thành giọt, đi hồi lâu mới thấy ướt đầu, nhìn ra chỉ thấy như sương bay, như khói toả...thì mới giá trị nhường nào.
Năm nay Sài Gòn có lạnh, ước chi mang chút hương thơm những món quà quê vào đó cho kịp những ngày se se lạnh, nhớ nhớ thương...


Sinh nhật Sếp

Tôi có người bạn cùng " chơi" Blog, khá lâu rồi và khá hay.
Anh chỉ viết về chuyện đời thường, mắt thấy, tai nghe, ít tưởng tượng( phần này để người đọc làm phận sự) với phương châm: "Để nhâm nhi và để cho con".
Gần đây anh có bài mới về Gánh ốc Len, kể về thân phận những người buôn thúng bán bưng trên những góc phố, hẻm nhỏ của Sài Gòn hoa lệ.
Câu chuyện ấy tôi đọc trùng vào ngày sinh nhật của sếp tôi.Hôm ấy hoa của các phòng tràn ngập chuyển đến, người người nhanh chân để kịp trọn vào buổi sáng ngày quan trọng này: hào hứng, phấn chấn, những nụ cười tươi hơn hết cả mong gửi đến sếp những tình cảm trân trọng nhất vân vân và vân vân...
Sếp cũng thật vui, và thật tự nhiên: mình chẳng nhớ gì đến ngày này đâu, hôm qua có người nhắc, mình mới nhớ đến đấy!
 Vậy nên có mấy dòng:
Hôm đọc Gánh ốc Len
Vào ngày sinh nhật Sir
Hoa ngập tràn từ cửa
Người người chen chân vô
Trong muôn niềm hớn hở
Sir nói mình chẳng nhớ
Hôm nay sinh nhật mình
May hôm qua ai nhắc
Mới hay ngày mình sinh
Câu nói thật vô tình
Như một điều rất thật
Rằng Sir thường rất bận
Nên quên cả điều này
Mọi người thật gặp may
Nên phòng dù có chật
Cũng có người nhận hoa

Có kiếp người rất thật
Quên cả ngày mình sinh
Chỉ một lẽ thường tình
Mải lo đời cơm áo
Chung cảnh cùng ngắn áo
Lo sống đến quên mình
Sao nhớ đến ngày sinh
Hoài mong người nhắc đến
Ước một hôm chợt đến
Có một  hôm vô tình
Sếp tôi mừng ai  đó?
Nếu khi nào bạn vào Gánh ốc Len của Bloger Anh Do, hãy ghé lại trang này nhé:
Chuyện ai như thể chuyện mình
Kể như chẳng kể chuyện mình xưa xa
Gánh ốc xào lẫn xót xa
Vẫn người nhớ tơí như là tằm dâu
Chót tơ vương trăm dâu đổ cả
Chút phận tằm ai có lao lung
Con tằm nhả kén phận chung
Há người se chỉ thẹn thùng xót xa?
Lạ lùng thay phận đàn bà
Thác xuống âm phủ vẫn là nhớ thương
Ước chi có một tấm gương
Để ta soi tỏ dặm trường đã qua
Hỏi xem ai đã như ta
Chuyện từ gánh ốc hoá ra Dâu - Tằm
Trăm năm xin mãi trăm năm
Chuyện tình muôn thủa tựa dằm trong tim
Bỗng kể ra thấy xót xa
Nếu mà không kể sẽ là...lặng im?!

Lưu Ban

Hôm rồi có phone cho người bạn .Thăm hỏi tình hình gia đình thôi vì lâu rồi chẳng nhận được tin gì từ ông bạn cả.Như linh tính mách, bạn đang có chuyện không vui từ cậu con trai độc nhất, đang học Cao đẳng Bách khoa ngành Điện tử Viễn thông chi đó.
Hỏi ra được biết, cậu này học được mà ham chơi, nên mới năm đầu đã không vượt được phải "lưu ban".
"Tôi biết ông đang có chuyện mà", nói vậy để bạn chia sẻ đi một chút, và tôi cũng kể lại cho ông nghe chuyện "Lưu ban" của tôi ngày xưa:
Năm cuối phổ thông năm ấy, chẳng hiểu sao tôi luôn bị thầy chủ nhiệm nhìn nhận là " cá biệt": Nào là dám cãi lại thầy vì họp phụ huynh  không đưa cha mẹ đến. Thật ra tôi có đưa ba tôi đến họp nhưng chẳng hiểu vì sao, tại địa điểm họp lại chẳng có ai: do tôi đến muộn hay là tôi sai địa điểm cũng chả rõ, nhưng ba tôi chứng cho tôi là có đưa ba tôi đi họp thật.Và tôi cứ cãi với thày như vậy, thày cũng không tìm nguyên nhân, chỉ ấn tượng là tôi láo, dám cãi thày trên lớp.
Lại còn chuyện  "yêu đương" vớ vẩn nữa chứ: có tin đồn rằng tôi yêu cô H, mà cô H thì đẹp mà lẳng lơ...sớm biết ăn diện v.v.Trời đất ơi, thời đó biết làm đẹp  là " có vấn đề", thích người biết làm đẹp một chút cũng là" có vấn đề".
Tôi bị " hạnh kiểm kém" nên khi điểm thi không đủ thì không được "vớt" nên trượt tốt nghiệp năm đó, phải "lưu ban".
Như nhiều người khác thì có thể tôi đã không lưu ban thế đâu mà bỏ học luôn :đi làm hoặc đi bộ đội cho nó nhẹ người.Nhưng tôi thì ức quá, mà cũng tại số nữa, tôi quyết học lại ở một trường khác .
Cú vấp ấy có thể là cú vấp đầu đời trong chuyện học hành của tôi, nên thật giá trị: Sang trường mới, tôi được làm lớp trưởng, chẳng rõ vì lý do gì mà số tôi lại "hên" đến thế, bởi chính cô giáo hiệu phó của trường mới lại là người đã "phê " học bạ năm trước của tôi là : hạnh kiểm kém?!
Năm học ấy là thành công lớn với tôi:luôn là lớp trưởng xứng đáng, là học sinh giỏi Văn của thành phố và tốt nghiệp với điểm số rất cao cũng như thi đỗ Đại học liền, bè bạn dạo ấy ai cũng nhớ rằng tôi là một người xuất sắc bởi không ai dò tìm chuyện tôi đã "lưu ban", hoặc có biết thì cũng không là gì với những thứ tôi đạt được năm học đó.
Tôi tự hào từ những năm ấy và chuyện lưu ban từ rất buồn, rất xấu hổ trở thành chuyện không thể thiếu để tôi được như hôm nay: Thày chủ nhiệm và bè bạn năm học lại ấy vẫn nhớ tôi là lớp trưởng luôn xuất sắc.Năm học ấy tôi cũng quen một cô bạn cùng lớp và lấy làm vợ bây giờ.Học bạ của tôi đã sang một trang mới, trang cuối cùng của cuộc đời học sinh phổ thông thật sáng sủa, sau một quãng tối đầy ân hận.
Kể lại với bạn mình chuyện này, cũng chỉ nhằm một ý nghĩa thông thường thôi:Mỗi lần ngã là một lần bớt dại, hay Thất bại sẽ sinh Thành công.
Vấn đề là nội lực của mình đến đâu: buông xuôi hay cố vượt lên chính khả năng của mình.Tôi biết bơi vì đã bị một thằng bạn đẩy xuống dòng nước chảy xiết.Tên đó không nhằm dạy mình bơi kiểu vậy, chỉ là đùa nghịch trẻ con thôi, thế mà tôi biết bơi từ ngày ấy.Cho đến hơn bốn chục năm sau, khi gặp lại ông bạn này từ Úc Châu ( vượt biên)trở về, kể lại chuyện này, hắn cứ ngớ người ra như chưa hề có chuyện như thế.Hắn đâu biết rằng, hắn đã cho một người biết bơi  bằng cách đối diện với cái chết từ dòng nước xiết.
Cậu con bạn tôi không biết sẽ đi đến đâu sau lần vấp ngã này, bởi cuộc đời là muôn ngả.
Kể chuyện này tôi cũng muốn răn lại mình trước nhiều biến cố sắp tới của những năm cuối đời ở tuổi xấp xỉ sáu chục Xuân.


Chiếc đổi điện bị hỏng

Từ lâu lắm rồi, nhà mình vẫn có một số thứ dùng nguồn điện 100v - 110v.Đồ Madein Japan nhưng la  Se Can Hel - đồ cũ mà.Do nguồn điện thông thường là 220v nên cứ phải có một cái thứ chuyển đổi từ 220v sang 110v.Phiền mà vẫn thích bởi đồ Japan bền mà chất lượng, họ vứt đi rồi mà mình dùng mấy chục năm nữa vẫn"ngon", vẫn hơn đồ mới của mình mua ở Supe Mach. Kỳ như vậy nên khi cái đổi điện hỏng là mình buồn: Tính sao đây, mua lại cái đổi điện mới để dùng tiếp những đồ Nhật cũ hay mua toàn đồ mới với điện 220v để khỏi phải dùng đồ cũ lại chuyển qua chuyển lại  nguồn điện?
Bà xã thì không thích dùng cái đổi điện, bởi bà hay quên, lại sợ điện giật.
Tụi trẻ thì thấy ba cái đồ cũ của bố tốt thì tốt thật đấy, nhưng cũ quá rồi, trông không sáng sủa đẹp mắt, lại chẳng có thì giờ lau chùi.Trẻ thấy mới ai mà chả thích, lại được đi mua sắm chọn lựa nữa chứ!
Mình thì thiên về chất lượng, lại là những thứ mình đã chọn từ lâu rồi, từ những ngày hiếm hoi, khó khăn nên mỗi thứ đồ lại là mỗi kỷ niệm của những lần săn tìm, đắn đo , cân nhắc.Hơn nữa dù rằng chúng cũ rồi, xấu xí rồi nhưng vẫn hữu ích, cơm nấu vẫn ngon - với nồi nấu cơm, máy giặt vẫn sạch lại tiết kiệm nước, máy sấy quần áo tiện dụng lại vẫn còn êm...Hữu dụng, hữu ích thế mà không dùng nữa, bỏ đi mua đồ mới thì thật uổng, mà cho đi đâu có dễ: người khác dùng họ cũng phải kiếm cái đổi điện vì họ chưa sẵn sàng, lại mang tiếng là cho người ta đồ bỏ đi  trong khi đồ mới đầy ra, sáng veo veo sao không cho nhỉ?
Cân nhắc mãi, rồi cũng dùng lại đồ Nhật bỏ đi, bởi chỉ vì nó còn hữu dụng, hữu ích: Thứ gì cũ đi cũng bỏ, xấu rồi cũng bỏ dù còn hữu ích, thề là lãng phí chứ, có khi còn là chuyện tôn trọng mang tính nhân văn nữa kia:Tôi đã vô dụng đâu mà người bỏ tôi.Tôi cũng đã một thời được người nâng niu như báu vật đấy chứ.Tôi  chẳng đã là những kỷ niệm khó quên của người đấy thôi sao?Tôi già, cũ , xấu nhưng còn hữu ích.Thời nay người ta còn chế rác thành thực phẩm  cho cây cối nữa cơ mà?
Chung quy chỉ tại hai nguồn điện chưa là một.
Cứ phải có một thứ làm trung gian cho hai chế độ sử dụng.
Ước chi được dùng nguồn điện của Việt Nam với các đồ của Nhật mà chẳng phải đổi chuyển gì!