Trang

Chủ Nhật, ngày 18 tháng 5 năm 2014

Thư gửi Bố


Đây là lần thứ hai con viết thư cho bố.Lần đầu là lúc bố  đi học ở HN, còn con mới học lớp hai.Lúc con viết có mẹ đứng sau chỉ dẫn, nên cũng hoàn toàn là thư của con , bố nhỉ?Nhưng con cảm thấy rất may mắn khi đã viết bức thư ấy và gửi cho bố những lời yêu thương, dù  lúc đó con còn chưa biết thể hiện tình cảm  dành cho bố đi công tác ở xa, hai năm sau mới trở về HN.
Ngày hôm nay con viết bức thư này, vì mai là ngày của Cha, con chả nhớ đâu nhưng vô tình biết được, bố đừng trách gì con nhé!, mà chắc bố chả nói gì đâu bởi  bố cũng có để ý gì những ngày này bao giờ! Cũng là lần đầu tiên con biết đến ngày này mà thôi.
Sống với bố từ khi con được sinh ra, đến nay đã thành một người theo nghề của bố, một cậu bé không biết đã khôn lớn chưa, nhưng con đã cảm thấy trưởng thành thêm một chút rồi, bố ạ.
Ở nơi xa xôi con đã biết nghĩ đến bố mẹ, đến gia đình mình, nên hôm nay  con viết cho bố bức thư này.
Nhiều khi con mong ước  mình trở lại ngày còn nhỏ, trở về cái thời chưa biết lo, biết nghĩ, sống vô tư và hồn nhiên trong vòng tay bố mẹ.Từ ngày xa bố và em, bốn năm qua con thấy cuộc sống thật nhiều mỏi mệt quá.Nhưng chỉ nghĩ đến bố thôi là con lại có thêm nghị lực từ lòng tự hào về bố.
Bố của con đã biết tự lập từ ngày còn trai trẻ rồi trở thành trụ cột của gia đình mình.Tình yêu thương có sức mạnh thật lớn lao phải không bố?chỉ cần có tình yêu thương là sẽ có đủ sức để vượt qua bao trở ngại.
Từ trước đây, với con, bố là người thân yêu, là trụ cột cho mẹ và chúng con.Có lẽ trước đó con vẫn bị ám ảnh bởi sự nghiêm khắc và tính nóng nảy của bố.Rồi ngày mỗi lớn lên, con dần hiểu người đàn ông có nhiều việc phải làm cho bản thân và cho gia đình mình, và những nóng nảy hay tính khí bất thường vì nhiều nỗi lo đó khó ai tránh được.
Những tháng năm gia đình mình còn trong gian khó, bố đã làm việc thật nhiều, nhưng đâu có khá giả gì, nên những bực bội, những âu lo đã chèn lên hết những phút giây vui vẻ chỉ chợt lóe len rồi lại chìm đi thật lâu mới có lại.Nhưng mỗi khi con về ở bên bố thì thật ấm áp vô cùng, bố lại quên đi mọi chuyện để đưa hai anh em con đi chơi mỗi ban chiều.
Gia đình mình cón khó khăn nhưng bố chưa khi nào  để con phải thua thiệt bè bạn.Hôm nay chưa có được ngày mai thế nào cũng sẽ có.Đối với bố, việc để cho vợ con thiếu thốn, chịu khổ làm bố đau lòng nhất, con biết mà.
Dạo con còn nhỏ, bố còn chăm cho con từng miếng ăn, giấc ngủ, thức ngon đều để phần con, dù còn nhỏ dại nhưng khi nhớ lại, bây giờ mới thấy những điều nhỏ bé ấy lại thật lớn lao.
Con từng nghĩ chỉ cần học giỏi là đã đáp đền lại những gì bố mẹ đã dành cho, giờ mới thấy mình thật là trẻ con ngày chưa lớn như bây giờ.
Bác có kể cho con, ngày mới sinh con, bố mẹ từ đơn vị về nhà, chưa kịp dựng xe trong sân, chỉ để tạm ngoài ngõ để chạy vào ôm con.Bố nói: ở đơn vị ngồi đâu cũng thấy hơi sữa của con, nhớ con quá chịu không nổi,rồi bố vẫn phải đi như bao người làm nghề này....Mỗi khi con không chịu ngủ, mẹ lấy áo bố ủ cho con, có hơi bố, con lại ngủ ngon lành.....
Khi con lớn lên ở một miền quê xa tắp, lại được bố đến tận nơi, đón về HN, chở  hai anh em đi khắp phố phường thủ đô bằng chiếc xe "tám hai".
Ngày đó bố hay gọi: Thằng dẻo mỏ của bố đâu rồi, mua cho bố gói thuốc mồ!Con thích và nhớ cái cách gọi con âu yếm như thế.
Con luôn tự hào về bố, vì  bố luôn là điểm tựa vững chắc cho mẹ và chúng con, không để ai thất vọng về mình, nhưng luôn tin tưởng chúng con và là động lực cho chúng con những lúc khó khăn.Dạo đi thi vào trường AM..., con đã rất buồn khi kết quả thi không như ý, có lẽ vì con quá căng thẳng không được như em N với hai điểm 9, một điểm 10, ": căng đét"!
Khi ấy bố và mẹ vẫn tin yêu và động viên con, dù những ngày đưa con đi thi, bố đã thật vất vả vì đi lại , vì lo lắng đến bạc tóc trông thấy.Khi ấy con thương bố rất nhiều.Chỉ trong hai tuần có bố ở bên trước kỳ thi nước sôi lửa bỏng đó, con đã cảm nhận được hết những tình cảm tuyệt vời mà bố đã dành cho con.
Giờ đây, con trai bố đã trở thành người chiến sỹ trong ngành của bố.Nhanh thật đấy, con tường như mới chỉ ngày hôm qua thôi.Nhớ những ngày tháng đầu tiên vào trường,vì không thuận lợi như người khác, nên chiều nào bố cũng gọi điện dù khi đó bố trên đường đi làm về hay tập thể thao.Tuần nào cấm trại thì bố lại nhờ các cô chú mang đồ đến cho vì lo con buồn và tủi thân, dù con đâu còn bé nữa, cũng đã là thanh niên 18, 19 tuổi rồi.
Bố còn lo con buồn khi các bạn bè có gia đình đến chơi hoặc đến đón bằng ô tô về nhà....Con không buồn gì đâu, chỉ cần nói chuyện được với bố là nhất rồi, chẳng muốn cúp máy nữa.Trong mắt bố, con vẫn là một đứa trẻ vừa lớn thôi, những điều bố làm cho con  con hiểu đó là những thứ bù đắp cho những thiệt thòi con không tránh được...con biết vậy chứ và càng yêu thương bố hơn....
...vì bố của con đâu có là ruột thịt của nhau!
Ngày nhỏ, đôi khi tỉnh ngủ giữa đêm, con có nghe tiếng bố bàn với mẹ cho con vào nghề của bố, vì có sự ưu tiên con em trong ngành, còn em N sẽ đi nghề của mẹ...rồi ngày mai sẽ cho các con đi đâu chơi...lúc nửa mơ nửa tỉnh ấy con nhớ đến bây giờ, và con mong sao có lại được những phút giây như vậy, dù chỉ một lần...
Ngày con vào trường, chẳng may gặp tai nạn, đưa vào bệnh viện mãi đến tối mới đỡ đau và nghe điện thoại được, con đã nghe bố khóc, rồi cứ lặp đi lặp lại với mẹ: Thằng con nó bị tai nạn em ạ.
Con đang rất đau, nhưng lại thấy mình thật hạnh phúc vì con biết bố yêu con và sợ mất con đến nhường nào.Không biết có phải tại những dòng nước mắt của con khi ấy không, mà dù ở rất xa, hôm sau bố đã có mặt ở HN rồi.
Bồ ơi!Giờ thì tất cả đã không còn trở lại, mọi thứ cũng đã an bài, con đang trong một guồng công việc mới cho sự nghiệp bản thân, đầy khát vọng nhưng cũng không ít vất vả và phức tạp.Nhưng con sẽ cố gắng, như bố đã từng nói, cố gắng để tìm được đam mê, có điều đó sẽ làm nên chuyện.
Dạo này nhiều người nói con giống bố, mặc dù biết rằng bố không phải là cha con, nhưng con vẫn vui lắm, con luôn muốn giống bố vì con là thằng con dẻo mỏ của bố mẹ mà....
Có lé, lá thư dành cho ngày của Cha gửi bố hôm nay, con dừng lại ở đây.Còn chút để dành nữa chứ, có ai dùng hết chút vốn còm bao giờ, bố nhỉ?Chỉ biết là, bố luôn là người đàn ông tuyệt vời nhất của đời con.Con cảm ơn bố vì tất cả, và...con yêu bố hơn những gì con đã nói  ở đây...

Thứ Hai, ngày 28 tháng 4 năm 2014

Cuốn nhật ký người lính và một số phận còn nhiều góc khuất




Vào dịp kỷ niệm 39 năm ngày chiến thắng 30 tháng tư năm nay, ông coi lại bộ phim Đừng đốt của  đạo diễn Đặng Nhật Minh trên television nói tới cuốn nhật ký của bác sỹ Đặng Thùy Trâm đã được một người lính Mỹ lưu giữ hơn 35 năm và  đã được trả lại cho gia đình người nữ bác sỹ - liệt sỹ này.
Hôm qua trong chương trình thời sự, lại có một người lính Mỹ tìm đến phóng viên Vệt Nam ở Hoa Kỳ để  muốn trao lại một cuốn nhật ký  và nhiều tấm ảnh chân dung của một người lính cộng sản Bắc Việt mà ông đã  lưu giữ từng ấy năm sau chiến tranh.
Coi những dòng chữ viết tay và những tấm hình đen - trắng cùng những nét vẽ trên từng trang giấy cuốn nhật ký đó, mà giật mình về sức mạnh âm thầm mà mãnh liệt khôn cùng của ký ức và kỷ niệm.
Những dòng chữ trong cuốn sổ đó, người viết không muốn ai biết đến ngoài mình, vậy mà có một ngày, sau hơn một vạn ngày đã được hàng tỷ người biết đến, nâng niu trân trọng, cảm phục cả người viết và người công bố.
Thời gian âm thầm và lặng lẽ trôi đi mang theo bao điều mà con người ta không thể lường tới dù không hề có thanh âm ốn ào hay bất cứ một sự khuyếch trương ầm ĩ nào....
Những cuốn nhật ký như thế chắc sẽ còn nhiều và những ký ức trong lịch sử dần dần sẽ hé lộ, để có một ngày sau hàng vạn hay hàng chục vạn ngày, có hàng triệu người sẽ thấy rằng cuộc đời thật mỏng dòn trước những đam mê và thật nhỏ nhoi trong những khao khát giản đơn, vị kỷ...
Trong đời người, ai cũng có một cuốn nhật ký của riêng mình, dù viết bằng chữ hay chỉ bằng ký ức.Tất nhiên bằng những con chữ thì tưởng như vô hồn song lại có sức sống lạ kỳ, còn những ký ức dẫu có mờ nhạt theo tháng năm và tuổi tác cũng chưa thể hết hẳn trong tâm tưởng mỗi người, bởi có  những dấu ấn đâu thể xóa đi khi đã gắn liền vào đời người ấy.
Có một số phận như những cuốn nhật ký như vậy....., đã hơn hai mươi năm trôi qua...
Ông chỉ như một người lính kia tình cờ  nhặt được bên đường rồi giữ lại như một kỷ niệm của cuộc đời - một cuốn nhật ký của người không hề muốn ai biết đến mình...
Chỉ khác rằng đó không chỉ là những dòng chữ âm thầm lặng lẽ trên từng trang giấy khổ nhỏ cùng những nét chấm phá tùy hứng minh họa cho phút giây vui vẻ hay u buồn của chủ nhân, mà là một cuộc đời thực sự, có âm thanh, có suy nghĩ, có vui buồn, say đắm và luôn phải đối diện với chính mình,với cuộc đời đang hàng ngày trôi đi lặng thầm hay ồn ã...
Những người lính kia đã giữ những cuốn nhật ký không tiếng nói nhưng rồi chính họ phải cất lời thay cho chúng.Người ta không thể giữ mãi những gì không phải của mình dù chẳng ai biết đến, chẳng ai đòi đến.
Còn ông, ông đã biết đến một số phận mà chính những người tạo nên đang muốn ( hay phải quên đi ?), còn bản thân người ấy thì hơn hai chục năm rồi hay còn bao nhiêu năm nữa cứ mãi đi tìm nguyên gốc của mình!
Có gì so sánh được, khi những cuốn nhật ký kia chủ nhân của chúng đã chẳng còn hy vọng tím thấy, rồi có một ngày chúng về lại trên tay hay người thân của họ, dù từ một miền đất xa xôi, dù từ một người không hề quen biết, thậm chí là kẻ thù một thời, còn số phận người thanh niên ấy lại đang phải quên đi gốc gác, bởi chủ nhân" tác phẩm "ấy .....còn đang đâu đó trên trái đất này?
Những người lính trong chiến tranh giữ những cuốn nhật ký như vô hồn kia đã trả lại sinh lực cho những dòng chữ,làm sống lại những người đã nằm xuống và cuộc đời đã biết đến họ bằng bao lời biết ơn dù họ đã quên mình.
Còn ông và có thể còn nhiều người khác nữa đã biết đến anh ấy, biết đến số phận anh ấy liệu có làm được gì hơn những người cựu chiến binh kia?
Khi trả lại đến tay chủ nhân hay chỉ là người thân của họ những cuốn nhật ký kia, người  lưu giữ đã thấy hạnh phúc biết bao vì nhiều lẽ.
Cũng vì nhiều lẽ, những người đã biết đến người thanh niên ấy, chắc cùng chưa thể an lòng khi cội nguồn của một dòng sông dù rất nhỏ chưa biết  đến từ đâu!



Thứ Ba, ngày 22 tháng 4 năm 2014

Trông người lại nghĩ đến ta...

Cũng gần tới 4 giờ sáng rồi, tự nhiên anh mơ đến một cuộc hội thảo về việc tuyên thệ và sự sám hối...rồi  có ý kiến, sôi nổi và hùng hồn lắm, nói ra như thật, còn nhớ như in khi tỉnh dậy, và không thể ngủ lại được nữa. 
Anh sắp có một cuộc chia ly với một người bạn đồng niên, đồng tuế, đã chơi với nhau mấy chục năm từ dạo còn học phổ thông, 14-15 tuổi.
Năm mươi năm hay là nửa thế kỷ sống với nhau, nhìn thấy cuộc chia ly mà không thể cưỡng lại được nữa.
Người phải ra đi chưa được biết là mình sẽ không còn được nhìn thấy ánh mặt trời và còn hy vọng bởi những lời động viên an ủi của người thân, còn người ở lại, ngoài miệng thì ủi an chia sẻ mà trong ruột như đang bị cắt đi từng khúc.
Sự chia ly đó hay cuộc ra đi như vậy đều không thể cưỡng lại bởi số mệnh hay vì muôn điều liên quan đến sự sống chết của mỗi phận người.
Mỗi khi có một chương trình hay một bài hát nào về Hà Nội mà người đó đang coi là lập tức diện thoại của anh sẽ được reo lên:" tao đang nghe chương trình này, và nhớ đến mày, nhớ đến giọng mày, cả hai vợ chồng tao đang cùng nghe đấy!"
Ông bạn này là họa sỹ lại mê ca nhạc và rượu đã tàn phá thân thể ông như hôm nay khi cuộc sống chỉ còn đếm từng ngày dù rằng ông còn rất tỉnh táo vẫn cảm nhận mọi điều.
Có lẽ sáng nay anh sẽ mang laptop đến bệnh viện để cho ông bạn nghe lại mấy bài ông rất thích: Mãi mãi tuổi thơ tôi Hà Nội; Hà Nội ngày trở về;Em ơi Hà Nội phố; và cả bài Hà Nội ngày chia xa mà anh chưa hát cho ông bạn nghe lần nào.
Rồi ai cũng sẽ còn nhiều cuộc chia ly tiếp  nữa theo quy luật và không theo sự định trước của cuộc đời, không chỉ với các bè bạn của ta, người thân của ta, mà với cả chính thân ta.
Nào ai biết trước được cuộc đời sẽ đưa ta đến đâu, dù rằng ít ai buông tay để mặc cho dòng đời xô đẩy.Nhưng cuộc ra đi nào cũng đều có nguyên do và kết cục thì thật khó lường....
Trong đời mình, anh cũng không hề đứng yên một chỗ làm việc, và con số ....3310 đó cũng rất đúng với phận mình là"chết đi sống lại" nhiều lần, nên anh muốn giữ nó mãi.
Còn với con, anh cứ trăn trở về dự định " tìm đường cứu nhà" đang nấu nung trong lòng nó bấy nay! 
Phải chăng ai cũng phải đi tìm một cuộc sống sung túc hơn, nhiều tiền hơn chỉ vì hiện tại nhu cầu còn  chưa đủ?
Phải chăng ai cũng ân hận là mình chọn đã sai đường nên cần phải làm lại dù rằng không thể đi được trên con đường nguyện ước nữa?
Phải chăng ai  cũng không thẻ đối diện mãi với sự đổ vỡ trong hôn nhân, dù rằng đã chọn sai người và liêm sỉ không cho phép làm những điều tồi tệ?
Nó là con của Người, nên anh rất cảm thông.
Anh hiểu nó có thể chấp nhận những điều đớn đau cho mình, thua thiệt cho mình để không thể làm những điều tồi tệ cho người khác.Họ đã không nhìn thấy những ý nghĩ và việc làm như vậy mà họ chỉ thấy như đó là bổn phận của nó phải dành cho họ nên lẽ ra họ phải sáng ra khi gần đèn, nhưng họ chỉ bị lóa mắt mà không thể thấy điều cần thấy.
Phận của họ chỉ được vậy, nên không thể khác.
Còn với nó, sự hy sinh và đau khổ trong lòng kia phải được đền đáp chứ!
Nó dự định còn hy sinh nhiều hơn nữa bằng những cuộc phiêu lưu để tìm sự an bình và hạnh phúc cho những người thân của mình nữa.....,đến bao giờ?
Không thể khuyên người ta dừng lại những việc tốt đẹp đang làm, càng không thể cầm chân những bước đi tìm hạnh phúc, dù biết rằng không ít những cam go và hiểm nguy cùng nhiều rủi ro đang mai phục.
" Có chí thì nên"!anh chỉ biết nói với nó như vậy và luôn cầu nguyện cho nó được như ý mọi điều.
Amen!
Nhà Chúa ở Pleiku
......................................................................................

Hôm nay gặp lại ông bạn bệnh tật đang hành hạ đó, làm được điều mình dự định từ đêm, và nhìn ông lim dim mắt, thở khò khè, nhưng miệng lại cười....mà anh vui như bạn mình đã sắp qua được cơn hiểm nghèo.
Chiếc Laptop với bộ tai nghe giữa một phòng bệnh hơn 60 chục giường mà số người bệnh còn hơn gấp đôi bởi có giường xếp đến ba người bệnh, rồi người nhà đi chăm nom cứ theo con số ấy mà gấp lên 2 lần nữa, trông  thật lạ lẫm giữa muôn vàn thứ dụng cụ dành cho người ốm và những người sắp ốm đến nơi, dù rằng anh đã rất kín đáo đặt trên góc giường chật chội ấy.
Mặc! anh chỉ biết bạn anh đã cười như những lần họ đã gặp nhau từ hồi trẻ đến giờ.
Mấy bài hát về Hà Nội đó, anh bạn rất thích dù không thể hát được lần nào.Giờ đây được nghe lại trong hoàn cảnh này cũng là hiếm nhưng cầu mong rằng đừng là lần cuối cùng trong đời anh.
" Mày chọn được mấy bài tao thích quá, hay quá"
Ờ, còn gì cho nhau được nữa đâu, chỉ như gãi đúng chỗ ngứa, hay được mời thứ đang thèm thôi mà, bạn ơi!
Vậy đó, khi đã gần hết cả rồi, chỉ còn sự cảm thông cùng sự tường tận những sở thích của nhau, chỉ như một quả sấu chua thôi cũng hơn bao sơn hào hải vị. Trong lòng anh chỉ biết làm cho người bạn được như thế và mong có một ngày có ai đó cho anh một trái sấu dù chỉ nhặt được trên hè..............

Hồi sinh

Cách đến hơn mươi ngày....ông bạn gọi điện tới mà anh không thể nhận ra giọng nói, cứ nghĩ một người khác.Phải đến vài câu ậm ừ xác định lại mới nhận giọng anh ấy....:
- T...về Hải phòng rồi nhớ!
- Khỏe hẳn chưa mà về?
- Đỡ nhiều rồi!
- Thật hả, mừng quá, ăn được không. ngon miệng chứ?
- Tốt rồi, gần bình thường như cũ rồi.
- Ừ nhỉ, bây giờ được như cũ lại mừng hơn à?
 - (cười.).., thật mà!
- Thật chứ sao, thế mới mừng.
- Hát lại được chưa?
- Hát cái con khỉ,còn lâu...
- Ừ, nhưng vẫn thích nghe tiếp chứ?
- Vui lắm,nên gọi cho ông luôn...
- Ừ cố lên nhé, hôm nào gặp nhau về hát tiếp, hát nhiều ...như cũ nhé. 
Ông bạn đã khỏe hơn vì được tiếp kháng sinh vào máu từ viện huyết học TW, nhưng không hề biết mình đang bị một chứng bệnh hiểm nghèo: Ung thư máu.
Vợ anh bạn nói rằng bệnh viện khuyên cố bồi dưỡng cho anh bởi cuộc sống chỉ còn tính theo ngày tháng...
Sau đợt kháng sinh này anh thấy khỏe lên, thôi cứ vậy cũng được rồi, càng không biết đến tốc độ đi đến nghĩa trang là bao nhiêu càng tốt, cứ nghĩ mình còn lang thang đâu đó trên đời, còn dư dả thời gian thì càng tuyệt,chứ sao?

Thứ Tư, ngày 16 tháng 4 năm 2014

Việt Kiều

Ngày chụp chung tấm ảnh cách đây hơn 40 năm, cả ba con người ấy chẳng ai biết rằng có một ngày mỗi người đều mang theo một tấm như nhau để tối hôm đó cùng mang ra nhìn lại tuổi thanh xuân của mình dạo mười tám đôi mươi nay đã là dĩ vãng, bởi ai nấy đều nghĩ rằng mình đã giữ rất kỹ, nhưng liệu ai kia có còn không.


Họ đã ở chung ngày sơ tán
Tôi là người ít tuổi hơn hai người nhưng cùng học nên chỉ  “tao mày” chứ chưa khi nào phân bậc thứ.
Họ đều đã ra nước ngoài để nhìn lại cuộc sống ở đất nước mình, và đã quay trở lại để nhìn về những tháng ngày ở ngoại quốc.
Tôi chưa được như họ một lần trừ vài bữa đi du lịch sang nước láng giềng chưa quá mươi ngày.
Cũng có chút so bì khi nghĩ đến số phận đã chỉ cho mình quẩn quanh như chú gà què bên chiếc cối xay nhặt hạt rơi hạt vãi mà chẳng “ Phú Xuân đã trải, Đồng nai đã từng” như bạn mình, thú thật là thế.Nhưng ông trời đã sắp đặt như vậy rồi, là suy nghĩ khi không còn ao ước thêm được nữa lúc tuổi đã “tri thiên mệnh”.
Và chẳng riêng gì tôi, ai rồi khi đến tuổi này cũng thế, có nói ra những điều như là ghen tỵ kia cũng chỉ để thêm gia vị cho câu chuyện bên bàn nước khi trà dư tửu hậu, chứ còn nhìn thấy được nhau, còn" tỵ" được với nhau “ mày hơn tao kém” như vầy là vui lắm rồi.Và, nhờ có tấm ảnh chung ngày ấy, nay chúng tôi mới nhìn lại cuộc đời của mình, của bạn, khi còn gặp lại đầy đủ, khỏe mạnh và minh mẫn, dù rằng niềm riêng của mỗi người chỉ của ai nấy biết nhưng cũng không còn ngại ngần hé mở khi được mất giờ đây chẳng còn đong đếm làm gì.
Anh hơn tuổi cả hai chúng tôi, đó là lý do vì sao dạo đó anh đã có một người con gái trong lòng khi chúng tôi còn ăn chưa no, lo chưa tới, mà giờ đây chúng tôi mới vỡ lẽ về việc anh cưới vợ sớm thế khi chúng tôi còn mài đũng quần trên ghế  đến vài năm sau nữa.Khi họ đã có đến ba đứa con dạo năm 80 của thế kỷ trước, hai thằng tôi lăn lộn cho thêm một miệng ăn đã ườn cả người.

“Trời sinh voi rồi trời sinh cỏ”, chắc cuộc sống của vợ chồng anh còn tệ hơn chúng tôi nữa nên anh chị để lại một đứa con trai lớn và mang theo hai đứa bé lên thuyền vượt biên tìm miền đất hứa khi đứa nhỏ mới bảy tháng tuổi.
Chắc chẳng ai dám so bì khi biết bốn thân phận ấy lênh đênh trên con thuyền đến bảy mươi lăm ngày cùng gần trăm con người khác, dật dờ với hy vọng được sống chỉ với mỗi nắm cơm cho mỗi ngày khi xin được của những người trên bờ cứu giúp.Thượng đế đã thương và cho họ sống sau sự đánh cược sinh mạng  của cả gia đình mình cho.... ngày mai, khi họ đã đến được Hồng Kông.
Thăm lại thày giáo cũ

Đã hơn bốn chục năm qua đi, họ đã có đến sáu đứa con ở Mỹ quốc.Toàn bộ “của để dành”ấy họ không mang về được nữa khi hai vợ chồng quyết định trở lại quê nhà sinh sống những năm tháng cuối đời.

Anh luôn đi trước chúng tôi nhiều việc, và chúng tôi cũng chỉ biết khi việc đã rồi.
Anh chị trở lại quê hương, nơi họ đã trao ánh mắt, nụ cười đầu tiên dành riêng cho nhau  ở miền đất ấy.
Tại sao ư?
Thật không dễ có câu trả lời, nhưng cũng không là quá khó khi con người ta chỉ có niềm vui là được chuyện trò, được tự do cho những sở thích riêng mình và không còn lo lắng gì về miếng cơm manh áo.
Tôi chưa đến nước Mỹ bao giờ nên không biết tại sao có người lại rời nước Mỹ khi đã bằng mọi cách để đến, rồi lại trở về khi muôn người còn đang tìm đường tới đó!
Anh trả lời:Ở đó cho người ta nhiều cơ hội với những người đang còn kiếm tìm cơ hội.
Có lẽ đúng như thế chăng?
Anh đã thấy điều đó khi còn trẻ và bằng toàn bộ cuộc đời thanh xuân của mình anh đã có được một cuộc sống yên ổn khi đến tuổi hưu?
Cơ hội!không mấy ai bắt được những điều may mắn tới với mình để đổi đời nếu như chưa khi nào bạn mơ đến nó chăng?
Đã một lần nghe nói đến nước Mỹ không phải là thiên đường mà là chiến trường không tiếng súng.Nhưng có vẻ như là quá nặng nề khi cho rằng nơi đó cạnh tranh thật khốc liệt, dù rằng vẫn vang lên tiếng súng thảm sát bất thường bởi ai đó cũng đều được mang súng khi đến tuổi.
Khi con người ta không còn ý thức được mình đang sở hữu gì, được phép hay không được phép làm gì nữa thì những điều đen tối sẽ không chừa anh được nữa.Vậy thôi!
Điều quan trọng là đất nước ấy cho phép anh được sở hữu những gì là của chính anh và được làm những điều anh muốn trong ý thức không vi phạm đến quyền của người khác.Nhưng cơ hội chỉ đến với những người dám ước mơ và dám đánh đổi vì nó.
Họ đã đánh đổi tuổi thanh xuân và sinh mạng của gia đình mình để có được một gia đình lớn hơn và một cuộc đời yên ổn khi xế chiều.Giờ đây họ hoàn toàn yên tâm về các con cháu của họ bên trời tây, bởi chúng phải tự lo lấy cuộc sống của mình khi cha mẹ chúng đã hy sinh vì chúng và đã mơ ước cho chúng ngày hôm nay.
Với họ, cơ hội giờ đây chẳng còn mấy ý nghĩa nữa, nhưng ký ức và kinh nghiệm của họ về điều đó thật sự còn nguyên giá trị với nhiều người, còn với con cháu họ, tất nhiên là không thể khác được rồi.
"Tôi là Việt kiều và vẫn có quốc tịch Việt Nam".
Anh nói vậy, và cười vui về chuyện dù có cả hai quốc tịch anh vẫn không mua nổi chiếc xe máy mang tên" chính chủ", bởi anh chưa có hộ khẩu tại nơi này!

Hội ngộ


Thứ Sáu, ngày 07 tháng 3 năm 2014

Phút cuối của sự đánh đổi

Níu kéo
Cách đây gần hai chục năm, dạo ấy em họ  tôi vừa mới đi xuất khẩu lao động sang một đất nước thuộc lục địa Đen được vài năm, có lần gặp lại vợ cậu ấy ở một thành phố khá lớn, tại  ngôi nhà của cô trên con đường trục của thành phố này, dù nhiều người mơ ước, nhưng chủ nhân của nó lại như không muốn khoe gì về sự tiện nghi, mức hiện đại sang trọng như bao người đang thèm muốn...mà chỉ nói :" Anh chị ơi, em hết cả tuổi xuân với bố con ông ấy rồi!".Cô nói vậy mà vẫn cười như chưa có mất mát hay thiệt thòi gì!
Câu nói như đùa ấy của người phụ nữ hai con, vừa là Giám đốc của một cơ quan xuất nhập khẩu, không có chồng bên cạnh, hàng ngày vừa lo chuyện áo cơm, vẫn chăm chút nuôi dạy,đón đưa hai đứa trẻ ăn học cùng bao nhiêu thứ việc của cả hai gia đình nội, ngoại ...ai cũng cảm thông và cảm phục nữa, nhưng cũng chỉ biết  ủi an  như với bao người khác, bởi cô cậu ấy đã chọn cho mình một cuộc đánh đổi thì chuyện thiệt một đôi điều để được nhiều thứ lớn hơn cũng là thường tình.
 "Thôi, chịu khó vài năm cô ạ, các cháu nó lớn lên, chú ấy về rồi hồi xuân một thể!"
Cũng là một lời đùa vui và mong là như vậy.....
Suốt chừng ấy năm, anh chị em gặp nhau thường, thấy cô chỉ có đôi nét già đi trên khuôn mặt vẫn tươi tắn như dạo còn trẻ.Nay hai đứa trẻ nay đã lớn, cháu gái đã có gia đình riêng với hai sắp nhỏ, cậu con trai út cũng đã hoàn thành đại học và đi làm, mẹ chúng thì cũng đã buông công việc nghỉ hưu được vài năm...
Cậu em tôi vẫn chưa thể về hẳn.
Lần gặp gần đây, nhắc lại lần nói duy nhất về người chồng  biền biệt của cô ấy ngày nào, chợt thấy thời gian sao trôi đi nhanh quá, đến mức không kịp để con người ta níu tuổi trẻ chậm lại một lần!
Nói hình tượng như vậy thôi, chứ làm gì có nhanh hơn hay chậm đi chu kỳ của mặt trời mỗi ngày quanh vòng quanh trái đất này?
Cậu em tôi kỳ này về nghỉ Tết tổ chức mời anh em thân thiết tới ăn bữa cơm chung, gặp mặt đầu Xuân mới.
Dù vẫn biết qua nhiều người là sức khỏe của cậu ấy giờ kém lắm, đủ thứ bệnh của cả người trẻ cũng như già, nhưng khi gặp mặt, mới thấy sự hủy hoại của bệnh tật theo thời gian trên thân thể con người ta thật ghê gớm. Hình như lũ bệnh tật ấy đã chọn vị bác sỹ này để thử thách hay trả thù vì đôi bàn tay vàng kia đã đánh gục chúng trên nhiều thân thể khác và kiếm được không ít tiền nơi đất khách quê người.
Người vợ vui vẻ, bình thản như vẫn vậy hàng chục năm nay.Bữa cơm xum họp thật lâu rồi mới có cũng sung túc, ê hề và suôn sẻ.Chỉ có chuyến đi sang Quảng Châu sắp tới của cậu em tôi vì nhiều căn bệnh đã tự chữa bằng Tây y nhiều năm, nay như chúng quay lại muốn cười ngạo nghễ với vị bác sỹ này - là mối quan tâm của nhiều người.
Dao sắc không gọt được chuôi mà anh!
Cái giọng lúc nào cũng như không có chuyện gì đáng lo ấy không thể lấp được cái thân thể nay đã xụm xọ và nước da xuống sắc ghê gớm vì dùng thuốc tây nhiều năm.Vị bác sỹ này đã suy thận độ ba, đó là kết quả xét nghiệm của thày thuốc bên Singapo qua đợt đi khám gần đây, còn như ở nhà thì mới chỉ là độ hai thôi, nên không lo sao được!
Nguyên do thì chính người bệnh hiểu rõ nhất rồi.Thời gian trôi đi đâu quay lại được, nên tuổi tác song hành cùng sự lão hóa là đương nhiên.Nhưng cũng quỹ thời gian ấy anh lao vào làm việc kiếm tiền đến quên mình thì chả cỗ máy nào tái sinh cho được sự cường tráng hay kìm lại được sự hủy hoại trên thân thể dù đắp đầy thuốc men đến vậy.
Chưa nói đến chuyện tổn hao tiền bạc để chi tiêu trong nhiều quan hệ khác, tổn hao trong nhiều đêm mất ngủ để toan lo nhiều sự vụ làm ăn. Những hao mòn lúc đầu tính theo tháng theo năm, mỗi ngày một chút, đến nay tính đến từng phút, từng giờ...
Có những điều không thể quên đi

Em hết tuổi xuân từ lâu rồi chứ anh!
Người vợ hôm nay nhắc lại lời này với chúng tôi mà không còn cười như gần hai chục năm trước đây nữa.
Sự thật ấy không còn là chuyện đùa.
Sự thật ấy cũng không thể đong đếm được như những con số trong từng cuốn sổ cho từng năm cô ấy ghi lại chi ly các khoản tiền về, tiền đi trong chừng ấy năm, để người chồng "yên tâm" mà biền biệt kiếm tiền nơi đất khách cách vợ con đến mười mấy giờ bay.
Sức hút của những đồng đô la có thật sự mạnh mẽ đến như vậy không?
Ban đầu là thế, không sai!
Khi từ đất nước này ra đi với hai bàn tay trắng, thử hỏi ai nào có thể cầm lòng trước những tập tiền xanh chưa được thấy một lần chỉ qua một ca mổ thông thường, nhưng sẽ được trả chưa đến vài trăm VND nơi đất Mẹ?
Lúc đã có tiền vốn,lại  không thể dừng lại ở khuôn viên bệnh viện hay bó buộc trong tấm áo bác sỹ.Tiền lại tiếp tục sinh sôi, biến hóa cùng những mối làm ăn khác, rồi cùng cả những mối tình khác nữa.
Những đồng tiền xanh chuyển về ngày một nhiều như làm cách xa thêm nữa quãng đường quay về nhà với vợ con của anh. Và mỗi ngày mỗi phút, đã vô hình hút đi sức lực của anh bằng chính sự đam mê từ nó, tựa như những mối tình đã rút đi thật ngọt ngào,êm ả từ trái tim anh tình yêu chồng vợ, cha con bằng chính những đắm say mê muội khi người đàn ông ấy xa vợ con, tài giỏi kinh doanh, tay dao mổ điêu luyện,nhiều tiền của  ở giữa lục địa thật sẵn tiền và sẵn tình.
Người vợ chỉ nhận ra điều này khi thấy người chồng mình có biến chuyển suy sụp về sức khỏe nhưng dù khuyên giải mấy anh cũng lần lữa không về hẳn bằng muôn vàn lý do trong công việc làm ăn và kinh doanh.
Cô không đủ lý lẽ và sức mạnh để kéo anh ra khỏi vòng quay của công việc đã đành, vì từng ấy năm số tài sản của gia đình bằng tiến bạc của anh chuyển về không phải ít, nhưng cũng vì thế mà cô cũng không thể kéo anh khỏi những mối tình bắt nguồn từ chuyện kết mối làm ăn, bởi kinh doanh hình như cũng phải hợp duyên mới thành, còn cô chỉ có cơ quan, đoàn thể và gia đình con cái,còn chả có bao nhiêu thời gian dành riêng cho mình.
Nhắc lại những tháng năm vò võ ấy với người chồng mình, cô nhận được câu trả lời:
"Từng ấy năm tôi đi vì mẹ con cô, vì gia đình này, chỉ mình cô thiệt thòi sao?"
Anh đã nói thế khi cô nói trong nước mắt, rằng muốn anh trở về nhà khi các con đã lớn, kinh tế đã đủ đầy.
Có lần cô quyết sang thăm chồng bên xứ người bằng tiền của mình làm thị thực tốn đến mấy ngàn đô để được ở lâu dài hơn hạn định của visa thông thường, bởi anh không hề muốn cô sang và ở  lâu đến thế!?
Cô muốn được ở gần bên chồng mình vì đã quá một phần ba đời người và đã hết tuổi xuân vò võ một mình nuôi dạy con cái cho anh, chăm sóc và chung lo hậu sự cho cả song thân  anh nữa,  lúc cô đã buông tay khỏi những chức vị cũng không thua kém nhiều người khác, dù không có anh bên cạnh đỡ đần an ủi.
Với anh thì không thể được.
Bởi trong con mắt anh, cô là người vợ, người mẹ  thì thật tốt, thậm chí anh còn nói là gia đình anh còn mang ơn cô nữa, nhưng chuyện làm ăn thì cô không thể cùng anh, mà với anh giờ đây không thể không làm ăn, dù rằng sức khỏe bản thân đang là mối nguy lớn.
Anh không dừng bởi anh đang quen làm việc và kinh doanh, không có nó anh không biết làm gì để sống cho ra sống, ngày ngày chỉ ngồi chơi chờ cơm và thuốc từ  vợ thì còn nguy hơn nữa với tốc độ tiến triển của bệnh tật như hiện tại. Anh nói, anh muốn làm việc để quên đi bệnh tật, để tiếp tục sống hữu ích cho gia đình hơn.
Có thật như vậy không?Có hoàn toàn như vậy không?
Cô không tin rằng đó là lý do duy nhất để anh không về với mẹ con cô.
Vẫn là vợ anh, nhưng từ lâu rồi, điều đó chỉ còn trên tờ hôn thú nay đã ngả màu và bị dán nhấm làm cho nham nhở.
Không hiểu sao, mỗi lần cất đi những đồng tiền anh gửi về vào két sắt, cô đều nhìn thấy tờ giấy ấy,dù rằng những đồng tiền kia nằm ở đó không lâu, bởi chúng lại sớm phải ra đi để sinh sôi nảy nở, còn tờ giấy đã ngả màu đó vẫn chỉ nằm yên một mình, cam phận!
Những lời lẽ trong Email  gửi cho người đàn bà ấy, tình cờ cô coi được trên laptop của anh, dù đã được chủ nhân xóa đi, cô vẫn thuộc lòng qua từng ấy năm, bởi cô chỉ để cho một mình đau đớn mà không hề sẻ chia với ai, kể cả với anh chị em ruột .
Những lời nhắn tin nhân ngày Valentin của anh cho người đàn bà ấy khi cô đang cùng anh đi chữa bệnh ở nước ngoài cũng không hề sai đi một chữ trong lòng cô, bởi ngày hôm đó chỉ có hai vợ chồng, cô chờ ở anh một câu đùa vui thôi như thủa mới yêu nhau hay mới là chồng vợ, nhưng chỉ là sự trống rỗng lạnh lùng, vô cảm.
Luôn là :"Anh hôn em" ở cuối mỗi bức thư như thế cho người đàn bà ấy.
Còn với cô ư?
....................

Thật lâu rồi hai con người ấy không còn cảm thấy sự ấm áp nơi thân thể của nhau nữa.Chẳng lẽ những đồng tiền xanh kia lại có thể làm mất đi cảm xúc giữa hai vợ chồng mỗi lúc chạm đến da thịt của nhau, tựa như chúng đã là liều thuốc làm liệt tê để hai trái tim kia không còn chút nào rung động?
Lần cô bị cảm lạnh rồi rét đến run người khi sang thăm anh bên đó, đắp đến hai chiếc chăn vẫn còn chưa hết rét.Cô chỉ biết kêu lên: "Anh ơi em rét quá".Nằm sát bên nhau, cô những tưởng anh ôm lấy cô lại một lần lúc ấy, vẫn không hề.
"Đi lấy trà gừng mà uống" là lời anh khi ấy, và chỉ vậy mà thôi!
Sao anh có thể về với cô và các con anh nữa, khi anh không thể rời miền đất đã cho anh nhiều tiền bạc, cho anh cả những mối tình mà  nếu không có họ, anh còn có thể như thế với cả gái bản xứ.
Sao anh còn ấm áp bên cô khi cô khuyên anh hãy quên họ đi và cô đã tha thứ cho anh nhưng anh chỉ có thể quên khi  đầu không còn trên cổ, anh đã nói như vậy!
Sao anh có thể vui đùa cùng vợ con hồn nhiên và ấm cúng khi  những đứa con anh đều biết rằng anh đã bỏ rơi mẹ chúng không chính thức nhưng lại đau đớn bội phần, đến  mức những người con vì quá thương đã phải khuyên mẹ mình hãy sống cho bản thân đi dù phải tìm lấy nguồn vui khác thay cha mình?
Sao anh có thể trở về ngôi nhà ấy, nằm trên cùng chiếc giường kia, khi cô đã hỏi rằng: Nếu cô cũng như anh với người đàn ông khác, anh chỉ biết trả lời: tôi cũng phải chịu thôi?
Người em họ tôi đã có gần nửa đời người nơi đất khách như vậy.
Còn vợ anh cũng từng ấy năm nuôi dậy cho anh hai đứa con trưởng thành và ngoan ngoãn, từng ấy năm vẫn giữ cho anh có một người vợ đảm đang, chung thủy nơi quê nhà.
Anh đã đem từ xứ người về cơ man là tiền của cho gia đình.
Cô cũng đã dùng những đồng tiền ấy để nuôi gia đình và tích lũy cho con cái anh không hề phí phạm.
Họ đều khéo kiếm và sử dụng tiền bạc cho gia đình, nhưng lại mất nhau vì chính thứ đó.
Bây giờ, ai có thể mang lên cân cái được và cái mất của gia đình họ?
Đã ở những ngày của tuổi già, họ nhìn lại nhau, nhìn lại mình, nhìn lại quãng đời đã yêu thương nhau, hy sinh vì nhau, vì cái gia đình chung ấy trong nghèo khó, và nay lại đánh mất nhau trong giàu có.
Họ sẽ còn ước muốn điều gì khi đã được nhiều như ý muốn và đã có nhiều thứ ngoài ý muốn?
Anh ạ, không còn gì để níu kéo được nữa.
Các con em đều bảo: Mẹ đã hy sinh cho gia đình này nhiều quá rồi, cho chúng con  nhiều quá rồi, giờ đây không phải lo nghĩ gì nữa, mẹ hãy quên đi, chôn đi tất cả để sống nốt những ngày tiếp theo cho thanh thản cùng con cháu chúng con.
Chúng nói đúng, phải không anh, nhưng làm sao có thể giản đơn và nhẹ nhàng như thế được?
Từng ấy năm em chỉ một lần nói với anh về tuổi thanh xuân đã mất đi của em ngày ấy, ai ngờ nó mất đi vĩnh viễn cũng từ đấy.Em không tiếc gì, nhưng em buồn vì đã được trả công như thế, được đáp đền như thế mà lại không thể kể cho ai, than thở cùng ai.
Trong mắt mọi người, anh ấy vẫn tuyệt vời, bởi anh ấy vẫn là người còn đầy đủ gia đình, vợ con, giàu có và thành đạt.Em đã cố chịu đựng, che dấu từng ấy năm để anh ấy không bị suy suyển hình ảnh của mình trước họ hàng và bè bạn, nhưng trong chiếc chăn chung ấy, có những con rận không sao giết đi được anh ạ.
Chỉ một điều em còn nghĩ đến là, nếu anh ấy không  sám hối lại để các con em lấy đó làm bài học cho mình, một ngày nào đó, có thể lắm chứ, chúng sẽ thấy rằng những chuyện cha chúng làm trong cuộc đời anh ấy bình thường như đương nhiên phải thế, và sẽ lại có những số phận như em cũng là đương nhiên mà thôi.
Bố em, dù không biết tường tận chuyện gì, nhưng trước ngày lâm chung, ông đã nói với em rằng: "Bố biết con  giàu có hơn anh chị em nhưng lại khổ nhất nhà."
Em chỉ mong anh ấy, hiểu  được như ông, không phải cho em, mà cho các con anh ấy.






Chủ Nhật, ngày 02 tháng 2 năm 2014

Tiếng cồng chiêng trong giờ thánh lễ

Nhà thờ Thành phố Ban Mê Thuột

Cao nguyên.
Miền đất này ông từng ước ao lâu rồi để được đặt chân tới một lần, vậy mà nay mới có dịp toại nguyện.
Từ Hà Nội, bay đến Ban Mê Thuột, ở lại một đêm, hôm sau bằng ô tô đi hơn hai trăm cây số nữa, ông được đặt chân đến một miền sơn cước của vùng đất Đăk Năng, Kon Tum nhiều người dân Ba Na hơn người Kinh.
Nơi đây có một Thánh đường.
Chiếc xe bốn chỗ sau khi được lăn bánh một quãng dài đường bê tông đang làm dở dang, còn phải vượt qua vài cây số đường gồ ghề bởi những rãnh, hố trên mặt đất bị nước mưa lâu ngày xói mòn, mới dừng lại trong một chiếc sân rộng với một ngôi nhà , mà nếu không có cây thánh giá mảnh mai vươn trên nền trời kia và bức tượng Đức Mẹ bồng Hài Nhi ở gần cột cờ thì khó nhận biết đây là nơi sinh hoạt tín ngưỡng của người dân nơi này.
Giáo xứ  Plei- JODRAP
Người đàn ông trung niên đưa ông cùng tới đây có công chuyện với vị linh mục là chánh xứ vùng này.Họ xưng hô với nhau là cha-con, nhưng lại như hai người bạn thân thiết.
Ông là khách, không có tín ngưỡng nào cả, và người lái xe cũng vậy, nên khi đặt chân tới Thánh đường này, dù đơn sơ,song được gặp người đứng đầu tôn giáo của một vùng,ông  không khỏi có chút ngại ngần dù rằng sự tò mò về tín ngưỡng của một miền đất nhiều người dân tộc đã khiến ông vừa hồi hộp vừa thích thú như lần đầu tiên đi khám phá trong một khu rừng nguyên sinh huyền bí mà  đầy hấp dẫn.
Ông được cùng ngồi ăn với vị linh mục ấy, điều mà ông chưa bao giờ nghĩ tới, bởi trước đây, trong suy nghĩ của mình, ông coi họ như từ một miền xa lắm tới đây, có chung tiếng nói mà không dám gần, muốn chuyện trò mà không biết bắt đầu từ đâu, vừa xa vời, vừa  huyền ảo, huyễn hoặc.
Đội cồng chiêng
Từ bữa ăn đơn sơ đến những câu trò chuyện thân tình mà đầm ấm, chan hòa, đã làm ông không còn xa lạ với cánh rừng đầy huyền bí như khi vừa đặt chân tới cửa.
Trong phòng ăn cũng là phòng sinh hoạt chung của nhà thờ ấy có đến mười mấy chiếc chiêng to nhỏ treo thành một dãy thứ tự trên tường.
Cũng là lần đầu ông được gần những chiếc chiêng đến thế, được đặt tay lên từng chiếc chiêng đồng, dù nghe mát lạnh nơi bàn tay bởi thời tiết mùa đông cao nguyên nhưng lại cảm thấy rất rõ sự mênh mang hùng vĩ của miền đất này qua từng đường vân trên mặt những nhạc cụ truyền thống mà với ông vẫn còn huyền bí ấy.
Sau giờ Thánh lễ dành cho người Kinh, ông được dự một Thánh lễ riêng cho người dân tộc.
Những người đàn ông, đàn bà Ba Na tới Thánh đường cùng những đứa con nhỏ trên lưng hay đeo chúng trước ngực bằng những tấm vải thổ cẩm nhiều màu sắc, nhiều chủng loại nhưng đều thấy ở họ sự nghèo túng, man sơ, nhưng những ánh mắt,những gương mặt thân thiện, nhẫn chịu, lại làm ông trở lại cảm giác như may mắn đang được ở trong một khu rừng thiêng ít người đặt chân tới.
Thanh niên, thanh nữ thì trang phục còn đơn sơ nếu không là quá xoàng xĩnh, nhưng đầu tóc thì thật gọn gàng dù có người vẫn đi dưới chân những đôi dép không còn lành.
Những đứa trẻ thì đủ kiểu, hầu hết là  chân trần, đen đúa như chưa từng rửa một lần, mặt lấm lem nhưng thật khỏe mạnh, rắn rỏi.Trong giá rét và gió lùa chúng chạy nhảy chơi đùa như không hề có giá lạnh, dù mặt thì đỏ lên và nứt nẻ không rõ vì lâu ngày không rửa hay do hanh khô hoặc cả hai.
Các bà mẹ có con quá nhỏ thì chỉ đứng ngoài sân, quấn bọc chúng trong những tấm chăn thổ cẩm đủ màu sắc và nhiều kích thước, vì lo bất chợt chúng khóc sẽ làm mất đi sự trang nghiêm của giờ lễ dâng mình Thánh Chúa.

Đội  nhạc chiêng trong Thánh Lễ
Khi vị linh mục cất lên lời giảng bằng tiếng dân tộc, ông đã xúc động thật sự, không phải vì giọng nói trầm bổng của Ngài, càng không phải vì nội dung câu chữ,bởi trước đó ông cũng đã hiểu bài giảng hôm nay nói đến điều gì  qua giờ lễ trước, mà ông như đang được dự một thánh lễ ở một nơi chỉ có mình ông là người ngoại quốc nhưng vẫn hiểu được câu chuyện qua lời Thánh Kinh về bao điều thiết thực trong đời sống hàng ngày của mỗi thân phận đang sinh sống trên trái đất này.
Rồi tiếng trầm hùng của dàn cồng chiêng ngân lên cùng điệu múa, lời ca do các em nhỏ trình diễn  trong buổi sớm mai lành lạnh, lan đi từ thánh đường này, tất cả khiến ông như đang ở một miền đất với những người dù chưa hề quen biết , nhưng lại thấy gần gũi như đã từ lâu rồi.
Ông đã nghe nói nhiều về tôn giáo, nhưng lần đầu ông biết rằng: tôn giáo, thường hiểu rằng đó là chuyện quan hệ  với thần linh.Một người có tôn giáo nhận biết rằng trong sức mạnh đã tạo dựng họ và tạo dựng thế giới có một cái gì là thần linh, một sức mạnh mà họ phải lệ thuộc vào và họ phải hướng tới.Trong lối sống của họ, họ sẽ tìm cách làm đẹp lòng thần linh và tỏ lòng tôn kính thần linh.
Với chuyện của loài người, người ta thường bảo rằng phải hiểu biết để yêu thích chúng, còn với chuyện thần thiêng,phải yêu mến mới nhằm hiểu biết về họ.
.........................
Sau bữa tối,ông ngập ngừng:
- Thưa linh mục, Thiên Chúa là....
Vị linh mục nhìn ông với ánh mắt như cười ,thật ấm áp:
- Thiên Chúa là tình yêu thôi.Còn tình yêu thì đơn giản quá rồi, chú có thể định nghĩa bằng nhiều cách, nhưng có một giải nghĩa rất đơn giản, tình yêu là tìm được niềm vui trong sự tốt lành;sự tốt lành là lý do duy nhất để yêu, và yêu là muốn làm điều tốt lành cho người ta mà thôi.
Ông tâm đắc: Vâng, Thiên Chúa chỉ muốn làm điều tốt lành cho mọi người.Nhưng...có giới hạn nào cho tình yêu đó không, thưa linh mục?
- Giới hạn của tình yêu đó là ...yêu không giới hạn.Chú có biết không, Kinh Thánh là thư tình của Thiên Chúa gửi cho loài người đó.
Và nguồn vui của  Ki tô hữu là biết chắc rằng họ được Thiên Chúa yêu thương, yêu thương thân mật bởi Đấng Tạo Hóa...yêu thương bằng một tình yêu đam mê và trung tín, một tình yêu lớn hơn là những bất trung và tội lỗi của ta, một tình yêu luôn tha thứ.
Vũ điệu trước ban thờ Chúa
Lời của vị linh mục như đang kể cho ông câu chuyện về đôi lứa nhưng lại như không có thật, mà lại là không thể khác hơn nếu đúng như trái tim mách bảo.
- Thưa linh mục, nghe thì thấy thật gần gũi nhưng chưa thể hiểu hết những điều đó...
- Chú thấy không, thế giới này không thể nào tự có một nguồn gốc hay mục đích.Con cái phải do cha mẹ, cha mẹ lại bởi ông bà...., ông bà đầu tiên phải có ai sinh ra...
Nên trong tất cả mọi hiện hữu, vẫn còn những gì mà người ta không thấy được.Trật tự này, sự tốt đẹp và cả sự phát triển của thế giới này, hướng cái nhìn đến một cái gì đó vượt quá chúng ta.
Mọi con người đều mở ra cho sự thật, sự tốt , sự đẹp.Họ nghe tiếng lương tâm trong lòng, tiếng đó thúc đẩy họ đến sự lành và ngăn họ khỏi sự dữ.Ai có khôn ngoan để theo dấu vết đó là thấy được Thiên Chúa thôi.
Người lái xe chỉ im lặng lắng nghe từ khi đặt chân tới đây, giờ cũng kể lại câu chuyện mà anh được biết: người bạn anh là con một gia đình công giáo, vì hoàn cảnh, anh ấy không được sống cùng gia đình từ nhỏ, vậy mà khi lớn lên, anh đã tự tìm về chẳng những nguồn gốc gia tộc mình, mà còn tự tìm đến tôn giáo mà mình đã không hề được dạy bảo, và kỳ lạ hay do một nguyên nhân gì đó, sau đợt học giáo lý, anh đã chọn cho mình tên vị  thánh, mà khi về quê quán hỏi ra mới biết cả gia đình anh tất cả những người đàn ông đều mang tên vị thánh này.
Ơn gọi.
Ông như đã nghe thấy hai tiếng đó trong buổi thánh lễ từ vị linh mục gần lục tuần nhưng còn tráng kiện, có giọng nói trầm ấm, hấp dẫn,thu hút cùng gương mặt thật nhân từ, ánh mắt khi nào cũng như cười .
Vị Chánh xứ ấy, nghe người ta kể, đã  bỏ lại những ưu ái từ gia đình ở một đất nước văn minh bậc nhất thế giới để dừng chân trên miền đất gian khó cùng những người dân được sinh ra từ đấy và từ nhiều nơi khác đến.
Không chỉ thế,các miền đất Người đã dừng chân với sứ mệnh được trao ban, đều là những nơi nghèo khó, sau ít năm là đường mở tới, ánh điện sáng lên trong từng căn nhà còn bé nhỏ, đơn sơ. Cùng các chính sách và nguồn bổ trợ,nhờ tiếng nói của Ngài tới chính quyền địa phương cấp tỉnh,cấp thành phố, tới nhiều đoàn thể, bộ mặt các  bản làng dần bớt đi vẻ hoang sơ và dân chúng được mở mang cả về lối sống, cách làm ăn và đối nhân xử thế.
 Rồi Ngài lại chuyển đến những miền heo hút hơn, gian khó hơn, qua những lời giảng giải không chỉ ở những giờ Thánh lễ, mà còn bằng cách sống chan hòa với những người dân như đã bị bỏ quên nhiều năm,trong  khi sự văn minh đến với loài người nơi đô thị đổi thay từng giây, từng phút.
Vị linh mục lại giúp cho những người con được sinh ra từ đây, hoặc đã chọn nơi này là quê hương mới, dần ổn định cuộc sống với một đức tin không bao giờ cũ : người với người sống để yêu nhau, Thiên Chúa  không có gì xa lạ, chính là tình yêu đó.
Qua cách đối xử với vị Cha xứ trong bữa cơm gia đình người bản địa, những câu đùa vui hóm hỉnh và nhiều ý nghĩa như anh em trong nhà, hay sự trân trọng của con cháu họ dành cho vị linh mục, ông ước ao được như con người ấy, thèm được sự chan hòa cùng cộng đồng những người dân còn khó nghèo nhưng chân thật, còn man sơ song đang cần sự chở che và nâng đỡ  trong cuộc sống cơm áo hàng ngày và cả trong đời sống tinh thần.
 Ở tình thương yêu ấy, ông còn thấy có cả sự tín thác vào người đã mang đến cho họ một đức tin, không chỉ từ những câu răn dạy mà bằng chính sự hy sinh thầm lặng và bình thản của người đã và đang gìn giữ, nuôi dắt đức tin này.
Người Cha tinh thần ấy đã sống không chỉ như định nghĩa về sứ mệnh ông đã chọn, mà ông đã sống để minh chứng cho định nghĩa ấy.
Cùng các em bé trong sân nhà thờ

Vị linh mục khuyên nhủ người dân đưa tiếng chiêng vào thánh lễ để gìn giữ cho dân tộc này những âm thanh từng có từ ngàn xưa do tổ tiên họ đã tạo dựng và gìn giữ đến hôm nay, trước những đổi thay của thế giới hiện đại.
Ông tự học tiếng của họ để giảng giải ý nghĩa của đức tin cần có và trò chuyện hàng ngày với người dân đề xóa dần đi mặc cảm của chính họ về dân tộc mình, về cả sự thiếu thốn, nghèo nàn và man sơ nữa.
Ông không còn là của riêng ông, ông đã là người con của từng gia đình, làng bản, của cả vùng đất này, dù được họ gọi là người Cha tinh thần cho những dân tộc nghèo khó của miền đất trù phú mà vẫn còn hoang sơ không biết đến bao giờ.
Tiếng vọng  âm vang của dàn chiêng đồng cùng những vũ điệu đơn sơ mà chắc khỏe, huyền bí của các em gái, em trai trong những giờ Thánh lễ đã giữ lại, giành giật với thời gian, với cả sự lấn át của thời đại văn minh điện tử, kỹ thuật số, cái bản sắc từ ngàn xưa của cao nguyên đại ngàn.
Những đồ dùng hay thiết bị tiện nghi có thể ào ạt đem đến sự thỏa mãn nhất thời và gấp gáp, nhưng cũng lại nhanh chóng làm người ta quên đi những gì đã có cả từ ngàn năm trước.
Vị linh mục đã chọn cách đi không đối đầu với sự văn minh mà bằng chính sự văn minh này để lưu lại  được những giá trị  tinh thần cho dân tộc và tôn giáo cần gìn giữ, tôn thờ.
Nét Mùa Xuân trong Thánh lễ

Tiếng âm vang trầm hùng, thánh thót của dàn chiêng đồng, hòa trong muôn giọng hát Thánh ca bằng ngôn ngữ dân tộc cùng các vũ điệu riêng của mình với trang phục chỉ nơi này có,quyện với tiếng đàn ooc- gan điện tử do chính những em bé chân còn đi đất đầu còn để trần tấu lên, những màn hình rộng chiếu lên lời bài hát...đã làm cho hồn dân tộc, niềm tín thác vào Thiên Chúa  và sự văn minh hòa quyện với nhau giữa nơi bản làng cao nguyên lộng gió, đầy nắng cùng bụi đỏ.
Hai ngày sống nơi giáo xứ Plei- Jodrap qua nhanh,ông đã có ý nghĩ sẽ trở lại miền đất này một ngày gần nhất khi rời chân từ đây.
Nhưng sẽ làm gì?
Liệu có ai như vị linh mục ấy, quen được bao khó khăn, thiếu thốn và từ bỏ  những gì đang có: Gia đình, tiện nghi, sở thích...?
Ơn gọi!
Ông đã hiểu trong tín ngưỡng tâm linh không thể thiếu hai tiếng đó vang lên từ trong trái tim mỗi con người.
Ông chưa thể và có thể không bao giờ làm được những điều đã nghĩ trên suốt chặng đường trở lại thủ đô Hà Nội, nhưng tiếng chiêng trong giờ Thánh lễ hiếm hoi ông được chứng kiến đó, cùng những giờ phút được ở bên vị linh mục chánh xứ  vùng cao nguyên này, sẽ không chỉ là những kỷ niệm khó quên, mà tiếng ngân ấy đã như một lời gọi từ cánh rừng, nơi mà khi mới đặt chân tới ông thấy thật ngỡ ngàng,huyền bí nhưng lúc cất bước đi lại thấy mình như đang lỡ hẹn, như chưa trọn vẹn một điều gì....
( Nhân sinh nhật Joseph Nguyễn )




Thứ Sáu, ngày 31 tháng 1 năm 2014

Chuyến tắc - xi đầu năm

Ngày mồng một Tết đã sắp qua khi ông từ nhà người quen trở về.
Đường phố lên đèn từ lâu, nhưng cũng chưa quá muộn.Chỉ có tiết trời vẫn lành lạnh dù đã ấm áp hơn nhiều Tết trước đây, và không có mưa phùn.
Coi đồng hồ mới đến 7 giờ hơn, vậy mà đường phố vắng tanh, chỉ có ít ô tô và xe máy như đều hối hả trở về nhà ngày đầu năm, chẳng thấy ai đi bộ như ông ra bến xe buýt, phương tiện đi lại hàng ngày của ông.
Chợt nghĩ đến và lo lắng: Thôi rồi, hôm nay mồng một Tết, lái xe buýt họ được nghỉ sớm là cái chắc, vậy mà không lo xa để đi sớm về sớm hơn, mệt rồi.
Đồng lương hưu còm cõi cùng tuổi tác đã khiến ông đã mấy năm nay  sử dụng phương tiện này để đi công chuyện thì ít, thăm thú bè bạn và sinh hoạt các câu lạc bộ thì nhiều trong cái thành phố với mật độ xe cộ ngày càng như  đông đúc và hỗn độn hơn này.Ông đi  xe buýt thành quen đến nỗi ngại đi xe máy, chỉ có điều, khi lên xe mỗi lúc được các cháu nhường chỗ: Ông ơi, ông ngồi đi, là nỗi buồn không thể nói ra cùng câu "cảm ơn cháu "kia lại tới: Mình đã già mất rồi!
Niềm vui cũng như mọi nỗi buồn nhè nhẹ như vậy rồi cũng quen đi,và đôi khi trên những tuyến thường đi nhiều, anh soát vé lại còn cười chào ông khỏi cần thấy ông rút chiếc vé tháng đã được ép platic cẩn thận như tấm chứng minh thư luôn phải mang theo bên người.
Nhưng bây giờ là không sử dụng tấm vé ấy được rồi.Tại bến xe buýt gần nhất chỉ có đôi ba người như ông đang ngơ ngác, ngóng ngơ và hỏi nhau về chuyến xe cuối cùng có còn không.
Đã tám giờ tối.Chẳng ai còn hy vọng nữa và đều tính đến chuyện phải dùng phương tiện khác để đến  nơi cần tới .
Một người phụ nữa đã đứng tuổi đội chiếc mũ len sẫm màu đã ở bến xe này trước ông có vẻ nóng lòng hơn với chiếc điện thoại trong tay cùng chiếc túi khoác trên vai, đi lại liên hồi vẫn không ngừng ngước về phía xa,gọi điện , hy vọng...
Dừng lại bên cạnh ông: Bác ơi, bác về tận đâu ạ?Em vừa gọi 1080 rồi, giờ này chả còn xe nữa đâu, em đứng đây nửa tiếng hơn rồi, chẳng có chiếc nào nữa.
Ông trả lời: Tôi về qua cầu CD cơ, hết xe buýt rồi à? thế thì phải đi thứ khác mà về vậy thôi!Thế cô về đâu?
- Dạ, em về cũng gần đó bên này sông, rồi còn đến bệnh viện Hồng Ngọc nữa.
- Giờ này còn tới bệnh viện?ông hơi bất ngờ
- Em đang điều trị ở đó, còn mấy mũi tiêm nữa, hôm nay ngày Tết cứ trốn về cũng không sao ạ.Hay em với bác đi chung, rồi bác đi tiếp sang bên sông cho đỡ tốn?Em vừa hỏi xe ôm họ đòi một trăm ngàn cơ.
Ngại ngùng một chút, nhưng lại là hợp lý cho một quãng đường xa như vậy nếu khoản tiền này được chia cho hai người  khi chả còn phương tiện nào tốt hơn tắc xi.Ông bằng lòng.
Chiếc xe được vẫy dừng lại do một thanh niên còn rất trẻ lái.Ông nhường cho người phụ nữa ngồi ghế trên sát cậu tài xế và rất hay vì người phụ nữa này chỉ đường luôn cho người lái tuyến đi ngắn nhất tới nhà cô.
Cậu tài xế vừa lái xe, vừa nghe người phụ nữ chỉ đường, vừa trả lời điện thoại gọi tới, rồi lại vừa nhắn tin cho ai đó: Cô chỉ đường nhé, đường vào phố cổ cháu không rành đâu, cháu toàn đi đường xa, tuyến dài thôi.
- Được rồi, cứ theo cô, đường như vậy là gần nhất.Thế cháu quê tận đâu?
- Cháu quê Quảng Ninh, mai mới được về nhà.
- Thanh niên như vậy là chịu khó rồi, ngày Tết thu nhập chắc cũng khá hơn? Ông góp chuyện.
- Dạ, cũng bình thường thôi ạ, nhưng được cái đường thông thoáng, dễ đi hơn nhiều ạ.
Khi đi qua chùa Quán Sứ, xe phải bò từ từ vì đông người đi lễ đầu năm.Mùi khói hương ngào ngạt quyện vào bầu không khí ngày xuân thật ấm áp cùng tấp nập người ra vào nơi cửa ngôi chùa lớn nhất này.
- Lễ chùa thì người ta đi lễ cả ngày cũng được, còn bên kia chỉ có giờ thôi.Bất chợt người phụ nữ lên tiếng.
Ông như thấy có điều chi quen thuộc: Thế cô bên Công giáo à?
- Vâng, bên em chỉ lễ theo giờ ở nhà thờ thôi, chứ không có cả ngày như bên này ạ.
Ông chợt thấy vui vui trong một tối đầu năm như hôm nay:Thế thì ta là đồng minh rồi!Lại có duyên đi cùng xe nữa chứ, hay thật nhỉ?
- Bác cũng bên công giáo ạ?Tên thánh của bác là gì, em là Katerina?
- Tôi là Vincen, kêu Vĩnh Sơn cũng được.
- Vui thật bác nhỉ, chẳng ngờ đầu năm lại tình cờ vui thế!Thôi dừng lại cháu ơi, cho cô xuống đây, rồi cháu chở bác đây đi tiếp nhé, bác cho em gửi tiền lát bác trả hộ cho em .
Vừa nói người phụ nữ vừa đưa cho ông tờ năm mươi ngàn, đồng hồ tính tiền trên xe chỉ con số 85.000đ.
- Mà bác cho em số điện thoại nhé, đầu xuân vui quá bác ạ, giờ em vào bệnh viện luôn đây.
- Tôi có dùng điện thoại đâu cô, lách cách lắm, mà mắt mũi kèm nhèm, khó dùng lắm.
- Thôi ạ, thế bác về nhé, chúc bác năm mới bình an, gặp nhiều may mắn .
- Hôm nay là may nhiều rồi còn gì, chúc cô mau ra viện nhé, chào cô!

Người phụ nữ trước khi đóng cửa xe quày quả qua đường còn nói với tài xế: Cháu đi đường này ra Chợ Gạo cho gần rồi lên cầu đưa ông qua sông nhé!
Chiếc xe lăn bánh, tiếp tục đưa ông về nhà.
Từ đây về nhà ông chỉ qua một chiếc cầu bắc qua con sông Cái mùa cạn nước.
Dù sông đâu còn mênh mông nước, nhưng chiếc cầu vẫn phải cho tới tận bờ bên kia mới đủ dài.
Cầm trên tay tờ tiền của người phụ nữ đưa chung chi chuyến tắc xi ấy, ông thầm trách mình đã không cho cô ấy số phone, nhưng lại thấy mình đã không cùng xuống xe một lúc mà đi tiếp thêm một quãng nữa để về ngôi nhà của mình là hợp lẽ.
Tất nhiên là phải bỏ thêm tiền.
 Còn đồng tiền kia,.... ông giữ lại, với seri BU 04870709.
Chợ hoa Xuân Giáp Ngọ